Nằm mơ thấy rắn là điềm gì, đánh con gì

0
13

Nằm mơ thấy rắn là việc hết sức bình thường nha các bạn. Có rất nhiều người nằm mơ thấy rắn và đánh trúng đề rất nhiều nhưng cũng có người cũng nằm mơ thấy rắn mà đánh trật lật. Tại sao vậy các bạn? Đó là vì nằm mơ thấy rắn nhưng mà cũng có rất nhiều loại không phải lúc nào cũng đánh 32 – 42 – 72 đâu. Hãy xem các trường hợp sau đây xem đâu là trường hợp ứng với mình mà đánh cho đúng nhé.

nằm mơ thấy rắn cắn 12 – 62

nằm mơ thấy rắn là điềm tốt, gia đình êm ấm đánh 02 – 32

nằm mơ thấy rắn hổ mang 72 – 82 -92

nằm mơ thấy nhiều rắn 42

nằm mơ thấy rắn bò lên người 48

mơ thấy giết rắn 84

nằm mơ thấy rắn lao vào mình 46 – 48 – 52

Huyền thoại thầy rắn ở U Minh

Những câu chuyện huyền hoặc về thầy rắn có lẽ sẽ chẳng thể chứng minh bằng lăng kính khoa học

Truyền thuyết kể rằng, trong cõi U Minh lam sơn chướng khí có một “vương quốc rắn” do đôi mãng xà thân to mấy trượng trị vì. Cũng ở đây, có những ông thầy bùa đạo hạnh cao thâm dùng tà thuật “khiển” các loài rắn độc theo ý mình.

“Rắn lạ” ở U Minh hạ

Đêm, sâu trong rừng đặc dụng Vồ Dơi – nơi được coi là khu rừng tràm nguyên sinh cuối cùng của rừng U Minh hạ – không gian yên tĩnh bỗng chốc náo động bởi tiếng bọn khỉ và tiếng thét của con chồn mướp. Khi vệt đèn pin hướng về bầy khỉ, mọi người mới chết điếng: con chồn chỉ còn là cái xác đu đưa trên ngọn tràm cao gần 10 mét, trong hàm con rắn khổng lồ.

Anh Nguyễn Văn Của, Chi cục trưởng Chi cục kiểm lâm tỉnh Cà Mau kể: Trước cảnh tượng này, cả đội chạy về hạt báo cáo trong tâm trạng thất thần. Anh phải động viên anh em hết lời, họ mới chịu quay trở lại chốt canh. Cách đây không lâu, chính anh Của cũng đã “đụng” một con rắn khổng lồ khi cùng một kiểm lâm viên chạy xe gắn máy kiểm tra các chốt canh trong rừng Vồ Dơi. Trước đó, ở vạt rừng cạnh Vồ Dơi có nông dân trong lúc phát quang bụi rậm cũng vô tình chặt đứt đuôi con rắn. Khi đem về cân thử một phần nhỏ của cái đuôi cũng đã nặng 7,5 kg…

Cứ thế, những câu chuyện nửa thực nửa hư về loài rắn khổng lồ trong rừng Vồ Dơi đã khiến nhiều tay phong ngạn (lấy mật ong) không dám bén mảng vào rừng, trừ các “ông thầy thuốc rắn”.

Hồi tháng 4 năm nay, ông Trịnh Văn Ớt, một tay bắt rắn lão luyện ở xã Khánh Lâm, huyện U Minh (Cà Mau) khi ngà ngà hơi men đã nói với ông Trưởng công an huyện: “Nếu anh ký giấy cho tôi vào rừng, một ngày tôi nộp cho Nhà nước 500 ngàn đồng; còn ở Vồ Dơi, ai cho tôi vô, tôi đưa liền 1 triệu”.

Cách đó 2 cây số, ông thầy thuốc rắn tên Phan Văn Thuận xuýt xoa: “Làm nghề thuốc rắn cứu người mấy chục năm nay, nhiều loại rắn như hổ long, hổ trâu, hổ chúi… đều thấy. Nhưng từ đầu năm tới nay, người ta chở tới tôi nhiều trường hợp bị rắn lạ cắn. Ngay cả rắn hổ phướng sống trên núi bây giờ cũng xuất hiện”.

Trên toàn U Minh hạ chỉ còn trên dưới 20 người có khả năng cứu người bị rắn độc cắn. Phân nửa số này vẫn còn đi lục lạo từng xó xỉnh, từ bờ ruộng tới mé rừng bắt rắn làm kế sinh nhai. Ông Trịnh Văn Ớt kể: Năm 20 tuổi, ông đi chiến trường Campuchia trong hàng ngũ Sư đoàn 330. Khi trở về, duyên may sao đó khiến ông gặp được một vị tiền bối truyền lại nghề thu phục rắn, với lời nguyền: Khi dùng những gì học được để cứu người thì không được lấy tiền. Nhưng cuộc sống khó khăn, ông đã dùng những gì mình học được để… đi bắt rắn. Những năm 1984 -1985, có ngày ông bắt được mấy bao rắn, kiếm vài triệu đồng. Có tiền, ông mua được 14 công ruộng phòng thân. Những năm trở lại đây, rừng tràm qua mấy mùa cháy lớn, diện tích bị thu hẹp dần. Do rừng ngày càng được canh giữ nghiêm, những người như ông rất khó đặt chân vô.

Bản thân ông Ớt hơn 10 lần bị rắn cắn nhưng đều tự chữa cho mình được. Ông không nhớ hết đã từng cứu sống bao nhiêu người bị rắn độc cắn, mà chỉ nhớ lần duy nhất ông bó tay. Đau đớn thay, đó lại chính là anh ruột của ông tên là Trịnh Văn Thắng, cũng làm nghề bắt rắn. Ông Trịnh Văn Thắng đã 26 lần bị rắn cắn đều được ông Ớt chữa lành. Đến lần thứ 27, ông bị rắn hổ chúa cắn, ông Ớt đã mời 5 ông thầy thuốc rắn giỏi nhất nhì U Minh đến cùng chữa nhưng tất cả đều chịu thua. “Hổ chúa” chính là loài rắn mà các thầy rắn ở U Minh đều e dè. Tương truyền rằng loài rắn này có thể gáy để gọi con mồi và đã có quá nhiều cao thủ bắt rắn đã “tử nghiệp” vì nó.

40 năm làm thầy thuốc rắn từ người cha truyền lại, ông Phan Văn Thuận, 67 tuổi, cũng không nhớ hết mình đã cứu bao nhiêu người. Trong bán kính trên dưới 10 km từ nhà, hằng năm luôn có vài chục trường hợp bị rắn độc cắn được ông trị khỏi. Ông luôn tự hào là trong 40 năm làm công việc này, ông chưa một lần cầm tiền thù lao của người gặp nạn.

Báo ứng?

Trị bệnh không ăn tiền, không dùng khả năng có được để hại người, không lạm sát loài rắn là 3 điều mà các ông thầy rắn U Minh coi như là cái đức phải giữ. Thực tế, đã có không ít thầy thuốc rắn phải trả giá bởi vi phạm điều cấm. Hai ông thầy thuốc rắn được coi là giỏi nhất xứ U Minh từ trước tới nay cũng đã có một kết cuộc như thế. Họ đều có khả năng “khiển” được rắn hổ chúa, nhưng cả hai đều nghèo, sống đời rày đây mai đó. Ông Tám Rớt sống bằng nghề bắt rắn bán. Có bận ông Tám đã gặp con rắn rất lạ “dám” phùng mang với ông. Lần đó, ông đã bỏ hết bao rắn mấy chục con. Lần khác, ông đi bắt mấy bao rắn bỏ trên xuồng, khi bơi về nhà thì cũng chính con rắn ấy như chực sẵn dưới khoang xuồng “đớp” ông một phát. Nghe tin, những ông thầy thuốc rắn giỏi nhất xứ U Minh đã tụ lại, người vuốt bùa, người đổ thuốc, nhưng ông Tám lắc đầu bảo đã đến lúc phải “trả nợ”.

Cái chết của thầy Tám Rớt đã để lại một khoảng trống không nhỏ trong giới hành nghề thuốc rắn ở U Minh. Thầy Năm Ngọc được coi là cao thủ số một còn lại. Tuy là thầy thuốc rắn bậc nhất, nhưng ông lại làm nghề “đâm hà bá” (bắt cá trên sông). Người ta còn nhớ chuyện ông Năm Ngọc bị mất 2 con cá ngát to. Ông tức tối tuyên bố nếu ai đã lấy cắp con cá thì phải trả ông lại… con heo. Mười ngày sau, có một người tên M. ở Hương Mai bị rắn độc cắn lúc đi phát ruộng. Ông Năm Ngọc nói muốn khỏi thì phải cúng heo. Hóa ra, chính anh M. là người trộm 2 con cá của ông Năm Ngọc. Ông Năm Ngọc là thầy thuốc rắn nổi tiếng ở cả 2 phương diện: cứu người và “khiển” rắn cắn người. Về cuối đời, ông sống trong tâm trạng bấn loạn, thường chui xuống gầm sàn nằm như… rắn. Người ta bảo ông bị “tổ hành”!

Những câu chuyện huyền hoặc như trên có lẽ sẽ chẳng thể chứng minh bằng lăng kính khoa học. Có điều người dân U Minh trước nay có thói quen khi bị rắn cắn là gửi trọn niềm tin, sinh mạng cho những ông thầy thuốc rắn như quán tính tự nhiên. Thế nhưng, rồi những thầy thuốc rắn cũng sẽ không còn, như những huyền thoại đang nhạt dần ở rừng U Minh…

Những chuyện kể ly kỳ về rắn “khổng lồ” ở núi Cấm

Mấy ngày qua, người dân vùng Bảy Núi bàn tán xôn xao việc nhóm công nhân và kỹ sư thi công công trình điện năng lượng mặt trời dưới chân núi Cấm (xã An Hảo, huyện Tịnh Biên, An Giang) bắt được ổ rắn hổ mây, trong số đó có 2 con nặng đến 60kg. Nhiều người đặt câu hỏi loài này là động vật quý hiếm, vậy để đơn vị bắt được nuôi nhốt hay thả về tự nhiên?

Ổ RẮN “KHỦNG” DƯỚI CHÂN NÚI

Ông Phạm Bảo Trân – Phó giám đốc dự án điện năng lượng mặt trời của Tập đoàn Sao Mai – cho biết, cách nay 2 tuần, trong lúc thi công công trình dưới chân núi Cấm bất ngờ nhóm công nhân phát hiện ổ rắn hổ mây ngóc đầu trong hang. Khi ấy, tài xế lái xe cuốc liền chụp mấy cái bao bố ném vào, tiếp đó nhóm 3 công nhân đến phụ vây bắt.

“Họ dùng tay chộp 2 con rắn: một tay giữ phần đầu, tay còn lại nắm phần đuôi, do đặc điểm của loài rắn này chỉ chụp được cái đầu rồi vuốt toàn thân, nó sẽ không cựa quậy được. Đây là rắn hổ mây cực độc, nặng khoảng 60kg, dài 6 – 7m/con”, ông Trân nói.

Hiện đám rắn hổ mây mẹ và con được Tập đoàn Sao Mai chăm sóc, nuôi nhốt tại Khu du lịch đồi Tức Dụp (huyện Tri Tôn) để phục vụ khách tham quan. Theo quan sát của chúng tôi, trên mình 2 con rắn hổ này có vân như mây, hầu hết thân màu vàng nhạt, có khoang trắng ngắt quãng. Đây là loài được mệnh danh “đi mây về gió”, bởi thân dài, nhóng lên cao chấm đuôi xuống đất khi di chuyển.

Trao đổi với phóng viên Báo CATP, ông Trương Vĩnh Thành – Phó tổng giám đốc Tập đoàn Sao Mai – cho biết: “Đơn vị đang làm hồ sơ xin phép được nuôi nhốt nhằm phục vụ mục đích bảo tồn, để người dân tham quan, nhưng nếu cơ quan chức năng yêu cầu thả thì mình phải tuân thủ. Tuy nhiên, chúng tôi nghĩ nên giữ lại sẽ tốt hơn, vì thả ra ngoài tự nhiên dễ bị bắt và làm thịt”.

Ông Bành Thanh Hùng – Trưởng phòng Quản lý, bảo vệ rừng và bảo tồn thiên nhiên thuộc Chi cục Kiểm lâm An Giang – cho biết: “Hổ chúa hay hổ mây đều là rắn hổ và thuộc nhóm IB (động vật rừng nguy cấp, quý hiếm), phải thu lại vì cơ sở không đủ điều kiện nuôi nhốt. Ngoài ra, đơn vị bắt được rắn cũng chưa đăng ký nuôi, trong khi số rắn này bắt ngoài tự nhiên nên đằng nào cũng phải giao cho Trại rắn Đồng Tâm (Tiền Giang) quản lý”.

NHỮNG CHUYỆN LY KỲ VỀ RẮN KHỔNG LỒ Ở NÚI CẤM

Núi Cấm được bao phủ bởi tán rừng lộng gió, chính vì thế cũng ẩn chứa trong đó nhiều câu chuyện bí ẩn, nhất là về loài rắn hổ mây khổng lồ. Đại tá – Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thành Cư (tự Hai Cư, 85 tuổi, ngụ huyện Tri Tôn) cho biết: “Ngày xưa vùng này rắn rất nhiều, giờ hiếm lắm rồi. Trước đây, xe khách chạy ban đêm sẽ thấy con rắn lớn nằm vắt ngang đường đen sì như cây thốt nốt ngã. Nay bắt được phải nuôi nhốt cẩn thận, bởi chỉ cần đầu lọt ra ngoài là xem như sổng chuồng. Loại rắn này cực độc, cắn vào là chết và rất kén ăn nên ít ai nuôi”.

Ông Hai Cư kể, năm 1977 một chiến sĩ của ông tên An – nguyên Đại đội trưởng Đại đội 512 – trong lúc lên đồi Chư Thần truy quét tàn quân bất ngờ gặp con rắn hổ mây có bề hoành bằng cái bình thủy, nặng chừng 20kg.

“Tui nghĩ nó chắc là con của con rắn hổ mây lớn nằm trong hang mà dân kể. An bắn chết con rắn này rồi về nhà vẫn còn hoảng, bởi vì khi thấy An, nó co cổ ngóc đầu lên cao, thè lưỡi hầm hừ định mổ thấy ghê lắm. Nhờ An vững tay súng mới bắn trúng đầu, hạ được nó”, ông Cư kể.

Trước đây, lúc còn sống, “đạo sĩ” Ba Lưới (nhà ở xã An Hảo) kể, vùng ông sinh sống rắn hổ mây còn nhiều. Chúng đi như gió cuốn và đã quyết ăn thịt ai thì người đó khó bề thoát thân.

Một lần, trong lúc cụ Ba đi từ chân lên đỉnh núi Cấm bất ngờ bị con rắn hổ mây dài gần chục mét, nặng cả trăm ký rượt từ phía sau, đầu vươn cao và cứ sàng qua sàng lại rất hung tợn. Khi trườn đến còn cách chục mét, bất ngờ nó há miệng mổ thẳng xuống đầu cụ. Cụ Ba liền nhanh nhẹn né, vừa tránh cú chụp vừa dùng đòn gánh phang vào sống lưng và cổ rắn.

“Tôi tung liên tiếp 3 cú đánh trúng đầu nó và lần cuối cùng chiếc đòn gánh gãy làm đôi. Tôi vừa rơi xuống đất trong tư thế sẵn sàng tiếp chiến bất ngờ thấy con rắn ngã vật xuống đất, đầu bất động nhưng thân còn vùng vẫy. Tôi phải bồi thêm 3 đòn gánh nữa vào đầu nó mới chịu nằm im mà chết”, cụ kể.

Sau khi hạ con rắn, cụ Ba kêu dân vào rừng xẻ thịt mang về ăn, nhưng chỉ có hơn chục người đến vì phần lớn sợ bị rắn… trả thù! Những tưởng đời người chỉ gặp rắn khổng lồ một lần, nào ngờ cụ Ba Lưới còn chạm trán loài này thêm lần nữa.

Đó là khoảng năm 1960, chỗ cụ ở có đàn khỉ cả trăm con lui tới vặt bắp của người dân. Một ngày nọ, con rắn hổ mây ở đâu tìm về săn khỉ, bị rắn ăn thịt một số nên đám khỉ đành kéo đi nơi khác, sau đó bầy chó của cụ Ba cũng lần lượt vào bụng rắn “khủng”.

Lần đó, cụ Ba Lưới vào rừng hái thuốc bỗng con rắn hổ mây lớn xuất hiện tấn công. Khi nó vừa phóng tới, cụ né sang bên rồi dùng rựa chặt đứt đầu rắn. “Dù không lớn bằng con đầu tiên tôi hạ nhưng nhìn nó nằm sõng soài dưới chân cũng thấy ớn lạnh”, khi còn sống, cụ Ba Lưới từng kể với chúng tôi.

Bình luận bằng Facebook

Bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here